Viết về du lịch Cà Mau – kỳ 5: Một ngày trải nghiệm Homestay ở U Minh hạ

28/05/2021

Bài và ảnh: HUỲNH THUÝ KIỀU

(Giải Ba cuộc thi viết “Góc nhìn về du lịch Cà Mau năm 2020”)

Không giống như những lần đi rừng trước, lúc nào tôi cũng rừng đặc dụng Vồ Dơi thẳng tiến. Lần này tôi đi cùng với PSG-TS Nguyễn Thị Minh Thái và một vài bạn học viên lớp Cao học Báo chí của Trường ĐH KHXH và NV Hà Nội phối hợp với Đại học Bình Dương mở tại Cà Mau. PGS-TS Nguyễn Thị Minh Thái được trường mời giảng dạy lớp này, còn tôi là sinh viên cũ của cô.

Từ TP Cà Mau đến Vườn Quốc gia U Minh Hạ chỉ tầm 40 km; nhưng từ cầu Khánh An (phía địa phận huyện U Minh) đi vào, lộ đang được sửa chữa và nâng cấp, nên xe chạy hơi xốc nhẹ, đấy là tôi nói tại thời điểm đó, chứ bây giờ việc sửa chữa và nâng cấp đã hoàn thành, khách du lịch sẽ cảm thấy thú vị hơn khi xe được chạy giữa những hàng cây như đang dang vòng tay ra che chắn. Tôi có cảm giác đường đi vào rừng như thanh bình hơn…

Cùng với cô Nguyễn Thị Minh Thái và các bạn, lần này chúng tôi dừng chân ở homestay Tư Nhiệm nằm ngoài mép rừng đặc dụng Vồ Dơi, xe chạy đến đầu tuyến kênh T29 thì rẽ phải, chỉ chưa đầy 500m, một khung cảnh bình yên đến nao lòng hiện ra: Ngôi nhà nhỏ với đầy ắp những hoa và hoa ở lối vào, cũng cầu ao bến nước, cũng lục bình, bông súng… xa hơn, phía sau nhà là những giàn mướp trĩu bông, sai quả; xa hơn chút nữa, những dây bầu vừa bén rễ, nhú những chiếc lá non xanh rờn, dự báo một mùa sai quả mới. Và nói thiệt, dù không còn “muỗi kêu như sáo thổi”, nhưng bạn đừng đùa, tôi và mọi người cũng đã kịp “thếch đãi” cho chúng bữa ăn no nê rồi đó. Muỗi kinh khủng khiếp!

Sau khi khám phá rừng tràm và trải nghiệm việc đi thăm lọp, hái rau muống đồng bằng xuồng bơi giữa những con mương nhỏ trở về, tôi hỏi anh Nhiệm – chủ homestay về độ tuổi của tràm, về rừng của gia đình đang trồng và về vị trí đất rừng của gia đình cách bao xa so với vùng lõi của Vườn Quốc gia U Minh Hạ? Anh Nhiệm trả lời bằng giọng hiền lành, hết sức thiệt thà, chơn chất, rặt ri nông dân Nam bộ rằng rừng tràm nhà trồng mới được 4 năm tuổi; gia đình anh cũng mới bắt đầu làm homestay khoảng 2-3 năm nay. Đây là vị trí rừng phòng hộ. Nghe đến đây, tôi “vặn” lại: Rừng phòng hộ thì thuộc quyền quản lý của Vườn Quốc gia và không được khai thác? Anh từ tốn nói: Đất này chỉ là vùng đệm, rừng phòng hộ này là rừng phòng hộ dân tự trồng và có quyền khai thác. Rồi anh lại tiếp tục: Tràm đang phát triển tốt, nhưng có chỗ không đều, dày quá, anh đã tỉa xen kẽ để bán cừ. Riêng việc ong làm tổ cho mật là do anh chủ động “gác kèo”, dụ ong về. Bạn biết rồi đó, cái thú tự tay mình vắt mật ong đã quả tuyệt vời rồi, khỏi cần nơi nào giám định, tôi có thể tự đánh giá được, mật thật đến 101% luôn đấy bạn ạ!

Câu chuyện còn được kéo dài rôm rả suốt bữa cơm. Những món ăn đậm chất dân dã miệt vườn: Cá lóc và cá trê nướng cuộn bún, bánh tráng và rau vườn nhà chấm nước mắm gừng, nước mắm chua ngọt; lươn nấu canh chua với chuối ghém (là phần lõi của cây chuối được xắt mỏng, ngâm ít nước pha với cơm mẻ hoặc nước cốt chanh cho trắng); cá thác lác đồng muối sả ớt chiên giòn; món lá và trái mướp luộc ngọt ngào hương vị đồng quê… Mấy cô trò ngồi ăn cơm trưa ở vùng đệm của Vườn Quốc gia U Minh Hạ trong cái nắng nhẹ nhàng và những cơn gió mát lành, dìu dịu mùi tinh dầu từ lá tràm đan xen bay vào, dẫu thực tế đã qua mùa tràm ra hoa (tràm ra hoa vào khoảng từ tháng 10 đến tháng 12 hàng năm), nhưng trong tôi vẫn “đeo đẳng” cảm xúc trong một sáng tác của nhạc sĩ Vũ Hoàng: “U Minh bốn bề là tràm, chẳng biết tháng nào nở hoa, mà hương thơm dường như suốt mùa…”

Tác giả Huỳnh Thuý Kiều (phải) và PGS-TS Nguyễn Thị Minh Thái tại homestay Tư Nhiệm

Sau bữa trưa, chúng tôi ra hiên nhà hái xoài xanh vào chấm muối ớt. Những cây xoài chỉ thấp lè tè nhưng oằn trái. Cô trò lại thêm rôm rả trước khi thiu thỉu giấc trên những chiếc võng được mắc đầy nhà, chủ yếu để dành cho khách…

Chỉ một ngày trở về với đời sống dân dã của một gia đình làm du lịch ở vùng đệm Vườn Quốc gia U Minh Hạ; trong tôi lại “dày đặc” một cảm xúc chưa bao giờ cũ: Yêu quá đồng đất quê mình! Yêu những con mương nhỏ mà ở đó, như thấy lại bóng dáng của cha tôi mỗi khi ông chống xuồng đi thăm lúa… Yêu những mảnh vườn nhỏ xinh với hoa mướp vàng đầy bướm ong hút mật…

Đã có nhiều bạn bè văn nghệ xa nói với tôi rằng: Cà Mau chưa đi đã nhớ! Là người được sinh ra và lớn lên ở đồng đất này, tôi ơn cả đời câu nói đó. Nhưng còn với riêng tôi, tôi yêu Cà Mau đến mức “CÀ MAU – CHƯA XA ĐÃ NHỚ”…

Tôi luôn sẵn lòng chờ bạn để cùng ăn bữa cơm với tôi giữa U Minh Hạ huyền thoại này…

Nhớ nhé. Tôi đang đợi!

Tin liên quan